Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Tài liệu Bích Huyết Kiếm15 pdf

- Đệ ngưỡng mộ Cái Mạnh Thường Mạnh đại gia từ lâu, nhưng chưa có
dịp may để cho đệ được yết kiến. Lần này vô hình chung, đệ kiếm được
một vật báu, đệ đem biếu Mạnh đại gia để chúc thọ, mà mong được gặp
mặt vị hào kiệt tên tuổi trong chốn giang hồ.
Thiết La Hán nói:
- Tưởng anh định nhờ gì, chớ việc đó thì dễ lắm. Anh nên rõ, dù có lễ
vật để chúc thọ hay không, Mạn đại gia cũng tiếp đãi anh một cách
nồng nhiệt. Chỉ vì hiếu khách như thế anh ta mới được người ta tặng
cho cái tên Cái Mạnh Thường là thế đấy! Hà, hà…
Trình Thanh Trúc hỏi Hồ Quế Nam rằng:
- Hồ lão đệ kiếm được vật báu gì thế? Có thể cho chúng tôi được xem
đôi chút không?
Sa Thiên Quảng nói:
- Thánh Thủ Thần Thâu đã ăn trộm không biết bao nhiêu thứ quý báu
rồi. Những vật tầm thường tất nhiên Hồ lão đệ không thèm để ý tới, mà
nay lão đã khen ngợi thì vật đó ít ra cũng phải “giá trị liên thành.”
Đắc chí vô cùng, Hồ Quế Nam nói:
- Vật đó hiện có trong túi đệ đây.
Vừa nói y vừa móc túi ra một cái hộp bằng vàng, khảm đầy trân châu
mã não, nói tiếp:
- Mời quý vị vào trong phòng đệ, vì nơi đây có nhiều người lạ, không
tiện đem ra hiến quý vị thưởng thức.
Thấy chiếc hộp đã quý như vậy, vật ở bên trong tất phải giá trị lắm, mọi
người hiếu kỳ, đều theo cả vào.
Đóng cửa xong, Hồ Quế Nam mới mở chiếc hộp đó ra. Mọi người thấy
bên trong chỉ có hai con Thiềm Thử đã chết khô. Đôi Thiềm Thử đó
mình trắng như tuyết, hai mắt đỏ như hai hạt máu tươi, trông rất đáng
yêu. Nhưng không thấy có điểm nào đáng quý cả. Tuy giàu kinh
nghiệm, Trình Thanh Trúc và Sa Thiên Quảng đều không biết hai con
vật ấy có ích lợi gì?
Hồ Quế Nam nhìn Thiết La Hán nói:
- Vừa rồi đệ đối địch với huynh, nhỡ cả hai ta đều chết ngay tại chỗ,
không có phương pháp gì cứu sống được hay là chúng ta cùng bị
thương nặng cả, đệ cũng có cách chữa khỏi…
Vừa nói y vừa chỉ hai con Thiềm Thử nói tiếp:
- Hai con Thiềm Thử này xuất xử ở trên núi tuyết miền Tây Vực. Vì
mình nói trong suốt và mắt đỏ, người ta mới đặt cho cái tên “Chu tinh
băng Thiềm” (con Thiềm Thử mình trong như băng tuyết và mắt đỏ)
Bất cứ người nào, bị thương nặng đến đâu, hoặc bị nội thương, hoặc bị
đao thương, hoặc trúng độc, vân vân, quý hồ chưa chết hẳn. Chỉ cho
người đó uống Băng Thiềm này là khỏi ngay tức thì, thật là linh đơn
diệu dược cũng không thần hiệu bằng.
Trình Thanh Trúc hỏi:
- Lão đệ kiếm được hai con Thiềm Thử này ở đâu thế?
Hồ Quế Nam đáp:
- Hồi tháng trước, ở Hà Nam khách điếm, đệ trông thấy một lão đạo sĩ
hái thuốc đau nặng sắp chết. Thấy tội nghiệpt quá, đệ liền tặng cho ông
ta mấy chục lạng bạc và còn phục dịch thuốc thang nữa. Nhưng vì ông
ta tuổi già sức yếu quá, uống bao nhiêu thuốc thang cũng không thấy
khỏi. Chẳng bao lâu, ông lìa trần. Trước khi tắt thở, ông ta tặng cho đệ
đôi Thiềm Thử này để đền ơn.
Thiết La Hán nói:
- Sao cái hột này lại đẹp đẽ và quý giá thế?
Hồ Quế Nam nói:
- Đệ thấy cái hộp đựng hai con này của lão đạo sĩ tặng bằng sắt xấu xí,
đem đi biếu cho người khó coi quá…
Sa Thiên Quảng nói:
- Nên lão đệ mới đến nhà phú ông nào mượn cái hộp vàng này để dùng
tạm phải không?
Hồ Quế Nam cười đáp:
- Sa trại chủ đoán giỏi lắm! Đệ chịu phục đấy! Cái hộp này là cái hộp
đựng trang sức của một tiểu thư con phú ông họ Lưu ở phủ Khai
Phong!
Mọi người đều cả cười, Hồ Quế Nam lại nói tiếp:
- Vừa rồi, nếu không có vị đại gia này ra tay cứu giúp thì đệ và Thiết
La Hán đại ca không chết cũng bị thương nặng. Ví dù tôi may mắn tắt
thở ngay, sẽ uống luôn một con, và tặng Thiết huynh một con. Chúng
tôi không có thù oán gì cả. Tôi đâu dám vô cớ đả thương anh ta.
Thiết La Hán cười nói:
- Tôi đâu dám nhận những vật báu ấy!
Mọi người cười ồ, Hồ Quế Nam lại nói:
- Nói cho cùng, hai con Băng Thiềm này cũng không phải là của riêng
của đệ mà!
Nói đoạn, y hai tay bưng hộp Băng Thiềm đưa tới trước mặt Thừa Chí
rồi nói:
- Gọi là một chút lễ để tỏ lòng kính mến của đệ, chớ không dám nói là
trả ơn Tướng công.
Thừa Chí ngạc nhiên nói:
- Vật báu này Hồ huynh đã định đem biếu Mạnh lão gia để chúc thọ rồi
sao lại tặng tôi thế này?
Hồ Quế Nam đáp:
- Bảo vật tầm quý nhân, cái gì cũng có số cả! Mạnh lão gia tử không có
số được hưởng hai con Băng Tầm này, tạo hóa mới đặt ra đánh nhau
giữa đệ và Thiết huynh để Tướng công phải ra tay cứu, mà nhận lấy hai
con vật này. Đó có phải là số trời đã định không? Còn lễ vật biết Mạnh
lão gia tử để chúc thọ thì Tướng công khỏi lo. Không phải đệ nói
khoác, hễ đệ ra tay, chỉ thoáng một cái là nhặt được ngay.
Tuy vậy, Thừa Chí vẫn cứ từ chối, Hồ Quế Nam có vẻ không vui, liền
nói:
- Vị Tướng công này đã không chịu cho biết quý tánh danh, lại không
chịu nhận lễ vật của đệ. Có phải Tướng công chê những vật ấy là của
ăn trộm bẩn thỉu phải không?
Thừa Chí vội nói:
- Sao Hồ huynh lại hiểu lầm đến thế? Vừa rồi vội vã chưa kịp báo tên
họ với huynh, đệ họ Viên tên là Thừa Chí đấy ạ.
Thiết La Hán và Hồ Quế Nam đều la “ủa” một tiếng, rồi cùng nói:
- Té ra là Viên đại gia Minh chủ bảy tỉnh! Thảo nào!
Cả hai đều đổi ngay thái độ, tôn kính Thừa Chí hơn trước nhiều, Thừa
Chí nói:
- Hồ đại ca đã nói như vậy, đệ không dám từ chối nữa. Cảm ơn Hồ đại
ca nhé!
Thấy Thừa Chí đã bỏ hộp Băng Thiềm vào túi rồi, hớn hở vô cùng.
Vào trong phòng một lát, Thừa Chí lại quay trở ra, tay bưng một cây
san hô cao hai thước. Quý báu nhứt là cây san hô đó cao như vậy, từ
ngọn xuống tới gốc trong suốt không có một vết sứt nào, không có một
hạt cát bụi nào dính vào, để trên bàn sáng loáng cả căn phòng, kỳ lạ và
đẹp đẽ vô cùng. Người trông thấy châu báu rất nhiều như Hồ Quế Nam
cũng phải ngạc nhiên, liền nói:
- Đệ đã tới rất nhiều nhà hào phú, mà chưa hề trông thấy bảo vật quý
báu như thế này! Có lẽ cây san hô là kỳ bảo trong hoàng cung nội điện
cũng nên. Quả thật nó làm lóe cả mắt chúng tôi! Có phải là vật gia
truyền của Viên đại gia không?
Thừa Chí cười nói:
- Vật này đệ tình cờ bắt được, xin tặng lại Hồ huynh, để làm đồ mừng
chúc thọ Mạnh lão gia tử.
Hồ Quế Nam giựt mình, vội nói:
- Vật này quý hóa quá!
Thừa Chí nói:
- Cái này là trò chơi, dù quý hóa thật nhưng vô dụng. Bằng sao được
Băng Thiềm, có thể cứu người khỏi chết. Hồ huynh mau nhận lấy đi.
Hồ Quế Nam đành phải cảm ơn nhận lấy. Thấy Thừa Chí hào phóng
như vậy, nhóm Trình Thanh Trúc đều lấy làm kỳ lạ.
Chiều ngày hôm sau đã tới phủ Bảo Định, mọi người vào khách sạn
nghỉ ngơi. Sáng ngày mọi người đem đồ mừng đến biếu Mạnh Phủ.
Thấy danh thiếp của Thừa Chí, Trình Thanh Trúc, và Sa Thiên Quảng
ba người, Mạnh Bá Phi vội ra ngoài cửa nghênh đón. Trông thấy Thừa
Chí chỉ là một thanh niên, ngẩn người giây lát, có vẻ không vui. Mạnh
Bá Phi nghĩ thầm: “Sao những người đi dự đại hội bảy tỉnh lại hồ đồ
đến thế? Họ bầu một tên con nít làm Minh chủ để làm gì?”
Tuy vậy, y vẫn hiếu khách, vì các người này ở xa tới chúc thọ, đã làm
cho y vẻ vang thêm, nên y và con trưởng là Mạnh Tranh, con thứ là
Mạnh Trú luôn miệng cám ơn, rồi nghênh đón các người vào trong nhà.
Thừa Chí thấy Mạnh Bá Phi thân hình vạm vỡ, tóc trắng như bạc, bước
đi rất vững chắc, chắc võ nghệ phải cao siêu, còn hai người con đều
tuổi tráng niên, cũng anh dũng vô cùng.
Trong lúc trò chuyện, Mạng Bá Phi có vẻ khinh nhờn đại hộ Thái Sơn,
nên khi Trình Thanh Trúc nói tới chuyện đó, ông ta giả vờ không nghe,
và cũng không hỏi han tới. Một lát sau, lại có khách tới, ông ta liền cáo
lỗi ra ngoài đón tiếp.
Thanh Thanh nghĩ: “Mạnh Bá Phi mệnh danh là Cái Mạnh Thường sao
tiếp khách lại thiếu niềm nở đến thế? Hay là y chỉ có hư danh thôi?”
Gia đinh đem điểm tâm ra mời mọi người ăn xong, Mạnh Trú dẫn các
người vào hậu đường xem đồ mừng của các nơi đem tới biếu. Lúc ấy,
đang cùng nhiều khách quây quanh chiếc bàn, Mạnh Bá Phi thấy Thừa
Chí vào, vội chạy lại cảm ơn và nói:
- Viên huynh cùng Hạ huynh cho món đồ quý báu và hậu hĩ quá, đệ
đâu dám nhận.
Thừa Chí đáp:
- Ngày chúc thọ của lão tiền bối, chúng tôi nhận thấy hiến vật mọn đó
chưa đủ lòng thành thì có.
Mọi người đều tiến tới cạnh bàn trông thấy trên mặt bàn bày la liệt
những đồ mừng nhưng duy có hai mươi bốn hạt trân châu và tám con
ngựa ngọc thạch trắng của Thừa Chí, trái dưa hấu bằng phỉ thúy của
Thanh Thanh, và cây san hô của Hồ Quế Nam biếu là quý giá và lộng
lẫy hơn cả. Với vụ Thừa Chí được bầu làm Minh chủ bảy tỉnh, Mạnh
Bá Phi trong lòng không vui, nhưng nay thấy chàng ăn nói hòa nhã, câu
nói nào cũng tôn mình là lão tiền bối, ông ta mới bắt đầu mến chàng.
Ngày hôm đó, khách tứ phương tới mừng và ở lại ăn cỗ chừng ba nghìn
người. Ngày chúc thọ sáu mươi của mình, lại thấy khách tới mừng
đông đảo như vậy, Mạnh Bá Phi cả mừng cười luôn miệng. Thừa Chí,
Trình Thanh Trúc, Sa Thiên Quảng, ba người được mời ngồi mâm thứ
nhứt, do Mạnh Bá Phi tiếp đãi. Người ngồi chủ tịch mâm thứ nhứt đó là
Uyên Ương Đảm Trương Nhược Cốc, một lão anh hùng bảy mươi tám
tuổi. Lúc Mạnh Phi giới thiệu các người cùng mâm, Trương Nhược
Cốc thấy MinhChủ bảy tỉnh là một thanh niên không có vẻ gì kinh
người cả, trong lòng cũng lấy làm ngạc nhiên và buồn cười.
Trong mâm đó có một vị võ quan về hưu là Phùng tổng binh, Tổng tiêu
đầu Tiêu cục Vĩnh Thắng Đổng Khai Sơn, ngoài ra đều là nhân vật lãnh
tụ trong giới võ lâm cả. Sau khi nâng chén chúc thọ chủ nhân rồi, mọi
người đấu rượu đánh toan, rất là vui vẻ. Uống tới lưng chừng, bỗng có
một gia đinh hấp tấp vào, tay cầm một hộp thiếp, đi tới cạnh Mạnh Bá
Phi rỉ tai khẽ nói vài câu. Mạnh Tranh đang tiếp khách thấy vậy, liền
đứng dậy đi tới cạnh cha, nói:
- Thưa cha, hôm nay cha rất hãnh diện được vợ chồng Thần Quyền Vô
Địch Quy Tân Thụ cùng mấy người đồ đệ tới mừng đấy!
Mạnh Bá Phi giựt mình, liền nói:
- Xưa nay ta có giao thiệp với Quy lão nhị bao giờ đâu.
Nói xong, ông ta mở hộp đựng thiếp ra, thấy trong đó một cái thiếp đại
hồng thật lớn, trên viết: “Quyền đệ Quy Tân Thụ cùng môn nhân kính
hạ” mấy chữ lớn, bên cạnh có một hàng chữ nhỏ: “Phi nghi hoàng kim
thập lượng” bên cạnh cái thiếp có một thoi vàng nặng mười lượng.
Mạnh Bá Phi nói:
- Mau ra nghênh đón đi.
Nói xong, ông ta quay lại nói với Trương Nhược Cốc và các người
rằng:
- Xin thất lễ quý vị giây lát.
Rồi ông ta dẫn hai người con đi thẳng ra ngoài cửa nghênh đón. Không
bao lâu, Manh Bá Phi tươi cười, niềm nở tiếp vợ chồng Quy Tân Thụ,
Mai Kiếm Hòa, Lưu Bội Sinh, và Tôn Trọng Quân, năm người đi vào.
Thừa Chí đã đứng sang bên, cúi đầu vái chào và nói:
- Nhị sư huynh, Nhị sư tẩu mạnh giỏi!
Quy Tân Thụ gật đầu đáp lễ nói:
- Ủa, chú cũng ở đây đấy à?
Quy nhị nương chỉ trả lời bằng giọng mũi “hừ” một tiếng chớ không
thèm đếm xỉa tới sư đệ.
Thừa Chí nói:
- Mời sư huynh, sư tẩu ngồi thượng tọa, để em ngồi cùng với Mai Kiếm
Hòa cũng được.
Nghe Thừa Chí xưng hô như vậy, Mạnh Bá Phi cười nói:
- Có nhị sư huynh này đỡ đầu, đừng nói làm Minh chủ bảy tỉnh. Viên
huynh làm Minh chủ mười bốn tỉnh cũng thích đáng lắm!
Ý nghĩa lời nói của Mạnh Bá Phi, Thừa Chí sở dĩ trẻ tuổi đắc trí được
bầu làm Minh chủ bảy tỉnh là nhờ có lực lượng của người sư huynh này
giúp đỡ cho. Thừa Chí mỉm cười không nói nửa lời. Vợ chồng Quy Tân
Thụ ngạc nhiên hỏi:
- Ông nói cái gì Minh chủ thế?
Mạnh Bá Phi cười đáp:
- Đệ nói bông đùa đấy thôi. Xin Quy nhị cao đừng có chấp trách.
Nói xong, ông ta mời vợ chồng Quy Tân Thụ ngồi dưới cánh Trương
Nhược Cốc. Những khách đến dự tiệc đều là anh hùng hào kiệt, cho
nên nam nữ ngồi chung bàn không có vẻ gì e lệ cả. Thừa Chí sang ngồi
cùng bàn với Kiếm Hòa.
Rượu qua ba tuần, Đổng Khai Sơn Tổng tiêu đầu Tiêu cục Vinh Thắng
đứng dậy nói:
- Xin lỗi quý vị, đệ tửu lượng kém, phải vào nhà trong nghỉ ngơi, cáo
lỗi trước.
Mạnh Bá Phi liền gọi gia đinh đưa Đổng tiêu đầu vào nhà trong. Quy
Tân Thụ lạnh lùng nói:
- Chúng tôi đi kiếm khắp nơi không thấy Đổng tiêu đầu đâu cả. Sau tôi
đoán chắc ông ta thế nào cũng ở đây, quả nhiên không sai tí nào.
Đổng Khai Sơn mặt tái mét, giọng nói hơi run đáp:
- Đệ với Quy nhị gia xưa nay không có oán thù gì cả, Quy nhị gia tìm
kiếm đệ để làm gì thế?
Mọi người nghe lời nói của hai người đều ngừng chén, quay đầu lại
nhìn.
Mạnh Bá Phi cười nói:
- Chẳng hay hai vị có điều gì xích mích thế? Xin nể mặt đệ cho phép đệ
được hòa giải nhé?
Đổng Khai Sơn nói:
- Đệ xưa nay vẫn ngưỡng mộ đại danh của Quy nhị gia nhưng chưa có
dịp nào quen biết. Không hiểu tại sao Quy nhị gia bỗng nhiên cứ theo
dõi đệ như thế?
Nghe xong lời của Đổng tiêu đầu, Mạnh Bá Phi hiểu ngay, nghĩ thầm:
“À, ra cả hai tới đây không phải thành tâm đến chúc thọ ta! Một tên tới
đây tị nạn, một tên thì theo dõi người tới đây. Nhưng dù sao tên họ
Đổng đã đến tị nạn dưới mái nhà của ta, thì thể nào ta cũng không để
cho y phải thiệt thòi.”
Nghĩ đoạn, ông ta liền nói với Quy Tân Thụ rằng:
- Quy nhị gia có việc gì cần cũng vậy, xin để cho qua khỏi ngày hôm
nay đã. Cũng là bạn thân với nhau cả, chúng ta giải quyết bằng lời nói
tất phải xong hết.
Quy Tân Thụ kém ăn nói nên Quy nhị nương liền đỡ lời, chỉ tay vào
đứa con đang ẵm trong lòng nói:
- Thằng bé này là đứa con độc nhứt của nhị phòng và tam phòng nhà họ
Quy, hiện giờ nói đang đau nặng, sắp chết đến nơi. Chúng tôi muốn xin
Đổng tiêu đầu mở lòng nhân đức, tặng cho mấy viên thuốc để cứu cho
cháu nó thoát chết. Ơn đức này vợ chồng chúng tôi không bao giờ dám
quên.
Mạnh Bá Phi nói:
- Tưởng chuyện gì, chớ việc này thiệt chính đáng lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét